Friday, 17 September 2010

RẰM TRUNG THU



Rằm trung thu năm nay chắc hẳn sẽ có ý nghĩa với các con của mình. Bọn trẻ được mẹ cho đi thăm cô nhi viện ở Nam Định.
Lúc đầu nghe mẹ nói chữ "cô nhi viện" đứa 6 tuổi hỏi: "là nơi nào à mẹ,?" đứa 10 tuổi đã đỡ lời mình: "sao lại không biết nhỉ? là trại trẻ mồ côi"
Mình chẳng nói cứ để 2 đứa đối thoại:
Thằng anh tiếp lời: "đúng là dốt quá"
Bé em gái cũng chẳng vừa: "có anh dốt ấy, trung thu thì em bé phải về với mẹ chứ, để còn mua quà chứ, để...."
Thằng anh ngắt bé em: "ôi thôi thôi, đứng là đại dốt. Trẻ mồ côi thì làm gì được về với mẹ"
Bé em gái cứ ngây ngô, nó hỏi mình: "mẹ ơi, thế con có phải vào trại trẻ mồ côi không? vì mẹ hay đi công tác cũng có hay về đâu?"
Mình thấy cay cay mắt, và rồi đứa con gái mình cũng được dỗ dành: "tối nay thứ 7, sắp rằm trung thu nên mẹ sẽ đi làm về sớm. Mẹ sẽ đi mua bánh trung thu, quần áo mặc trung thu cho con và con luôn ở cạnh mẹ chứ đâu phải vào trại trẻ mồ côi đâu".
Con gái mình thắc mắc: "vậy sao anh nói không được về với mẹ thì..."
Mình thấy thương con quá, chúng chẳng thiếu gì nhưng cuộc sống đầy đủ làm chúng thấy luôn luôn thiếu thì phải. Mình giải thích với cả hai con: "trại trẻ mồ côi là nơi dành cho những em bé không may mắn vì không được bố mẹ chăm sóc. Còn các con và các bạn của con đang học tại trường đều là những người rất hạnh phúc vì được cha mẹ nuôi cho ăn cho học. Bố mẹ hay phải đi công tác xa, cũng là vì các con. Bố mẹ muốn các con được đầu tư học hành để sau này sẽ luôn luôn vươn tới tầm cao. Ngày mai đi thăm các em bé ở trại trẻ mồ côi, các con có gì hãy mang chia cho các em, các bạn ấy. Những lúc mẹ vắng nhà con cảm thấy thế nào thì hãy cho nhiều như những cảm giác đó". Mình không ngờ câu nói của mình làm các con thay đổi trạng thái... Chúng hùa nhau đi tìm những đồ vật trong nhà, gọi điện cho bạn ....
Và rồi, mình đang ngồi làm việc ở cơ quan thấy đứa con trai gọi khoe mẹ: "con đã có được một túi quần áo, một túi truyện và các bạn con cũng nhờ con gom vở và quà trung thu mang đi ngày mai mẹ ạ". Đứa em gái cũng hớn hở: "cho em nói với mẹ, cho em điện thoại cho mẹ" và rồi nó cũng khoe: "con không có gì cả, nhưng mẹ đã hứa mua cho con bộ quần áo chiều nay, con không mặc nữa, con sẽ mang cho các bạn ấy".

Ôi, bé Bình Dương của mẹ. Con là con gái ngoan, con đã bắt đầu cùng mẹ cảm nhận cuộc sống. Mẹ tin, những lần đi trải nghiệm thế này sẽ làm cho con trở thành những người thành đạt sau này. Mẹ rất tin vào điều đó, một niềm tin mãnh liệt ... cả hai con của mẹ sẽ là những doanh nhân hay những người thành đạt.

Chiều thứ bảy trước trung thu, làm cho mình nhớ lại những gì mẹ của mình đã dạy mình hơn 30 năm về trước. Ngày ấy mẹ cứ nói, mẹ tin con của mẹ sẽ thành đạt mai sau. Mẹ ơi ,niềm tin của mẹ đã đúng và con cũng dạy các cháu của mẹ như cách mẹ đã dạy con.


Chiều thu,2010
Ngày 18/9/2010